TIN TỨC
Trải nghiệm HTC Desire
Sản phẩm mới

Trải nghiệm HTC Desire

Được kỳ vọng là "cú huých" Android thứ 2 sau HTC Legend vào thị trường smart phone, HTC Desire hiện đang là đối thủ lớn của Google Nexus One và iPhone - với mức giá ở cực kỳ cạnh tranh...

Mai Nguyên,01/04/10

Nói về việc này, HTC đã suýt bị kiện vì kinh doanh không lành mạnh bằng cách định giá Desire sao cho thấp hơn Nexus One, trong khi cả 2 smart phone trên có cấu tạo phần cứng lẫn phần mềm đều tương tự như nhau (nên nhớ là HTC vừa sản xuất Nexus One vừa sản xuất Desire). Vậy, Desire có điểm nào tốt hơn Nexus One để HTC đặt nhiều kỳ vọng như vậy không?

Chinh phục

Chưa xét đến cấu tạo bên trong, ngay cả kích thước của Desire cũng ngang bằng với kích thước của Google Nexus: 119 x 60 x 11.9m (Desire) so với 119 x 59.8 x 11.5mm của Nexus One. Tuy kích cỡ như nhau, nhưng khi cầm Desire trên tay thì sẽ có cảm giác smart phone này nhẹ và vừa vặn hơn Nexus One. Chất liệu để làm vỏ máy cực tốt, với các phím chức năng ở mặt trước khá cứng cáp và phần mặt sau của Desire có độ nhám vừa phải nên ít khi nào người dùng bị tuột tay như Nexus One. Nắp pin cũng được HTC chú trọng thiết kế sao cho linh kiện này hoạt động trơn tru nhất.

Tuy vậy, việc tháo lắp thẻ nhớ microSD sẽ tương đối rắc rối, do thẻ SIM và thẻ nhớ SD đều được gắn trong, dưới pin của máy. Bộ nhớ trong của Desire bao gồm 512 MB ROM, 576 MB RAM và thẻ nhớ mở rộng lên đến 32 GB (thẻ nhớ chuẩn tặng kèm theo hộp-máy Desire là thẻ micro SD 8 GB). Desire sử dụng pin dung lượng 1.400 mAh, cũng giống Nexus One. Các chi tiết phụ khác của Desire là 1 cổng microUSB, khe cắm headphone 3.5". Phụ kiện bao gồm sạc, cáp microUSB và tai nghe chuẩn 3.5".

HTC đã thay đổi 4 phím cảm ứng và trackball ở mặt trước của Google Nexus One bằng bốn phím "cứng" (phím vật lý, thay cho phím cảm ứng) và "chuột quang". Các phím "cứng" của Desire giúp người dùng thao tác dễ dàng hơn so với Nesux One, và ngay cả "chuột quang" của Desire cũng được đánh giá tốt hơn trackball định vị của Nexus One.

Cùng là dạng màn hình AMOLED, nhưng Desire được hỗ trợ bởi công nghệ HTC Sense cho ra chất lượng hình ảnh tốt hơn hẳn Nexus One với giao diện cơ bản của Android 2.1.

Còn nhớ trên HTC Legend, công nghệ Sense cho phép người dùng thu gọn và hiển thị cùng lúc 7 trang ứng dụng dưới dạng thumbnail lên 1 màn hình duy nhất - đó là tính năng cảm ứng Live View của Sense. Nay, Desire với màn hình lớn hơn Legend, tính năng trên càng hoàn thiện hơn, đồng thời, Sense trên Desire cũng có thêm nhiều widgets mới. Một trong số những thay đổi đáng giá nhất là ở widget Friend Stream, ngoài ra HTC cũng thiết lập 1 hệ thống cho phép người dùng chọn tải widget mong muốn trên Desire. Cho đến thời điểm này thì số widget dành cho smart phone HTC vẫn còn khá ít. Hy vọng là khi Legend và Desire trở nên phổ biến, HTC sẽ chú trọng đến khâu nâng cấp cho widget hơn.

Hiệu năng hệ thống của Desire khá tốt khi CPU 1 GHz Snapdragon của máy có thể tải chức năng Live View khá dễ dàng, khung hình mượt mà, trơn tru và một số Widget dữ liệu nặng cũng được tải nhanh hơn các smart phone trước đây của HTC. Lần khởi động máy đầu tiên, hệ điều hành sẽ yêu cầu người dùng đưa vào các thông tin đăng nhập của Twitter, Facebook, Flickr (cũng như những thông tin thiết lập hòm mail trên máy), sau đó HĐH của máy sẽ tự động tải về những bản cập nhật mới của máy cùng với các số liên lạc và hẹn lịch làm việc. Khác với các phiên bản Sense khác, trên Legend và Desire, HTC đã thêm vào tính năng Friend Stream, với tính năng này, các số liên lạc của từng người sẽ được cập nhật theo trạng thái của họ trên mạng xã hội. Đây là thay đổi của HTC nhằm cạnh tranh với Motorola (sở hữu công nghệ MOTOBLUR) và Sony (sở hữu công nghệ TimeScape).

Tuy vậy, Friend Stream vẫn có một số hạn chế nhất định, như không có tính năng thông báo thay đổi trạng thái của một nhóm người dùng đặc biệt (được đánh dấu như là bạn bè, người thân, gia đình...chủ nhân của Desire). Vì vậy, nếu không muốn sử dụng Friend Stream, người dùng cũng có thể ngưng sử dụng chức năng rất dễ dàng. Một tính năng khác là pull email hoạt động khá linh hoạt, khi không chỉ cập nhật email tự động từ server, mà còn cập nhật thêm các số liên lạc và các lịch hẹn làm việc. Các tính năng trên phần mềm email Exchange của Desire khá tốt, tương tự như trên máy tính thông thường. Ở điểm này thì Desire hơn hẳn Nexus One, do người dùng phải bỏ tiền ra mua ứng dụng email từ một hãng phần mềm thứ 3, nếu muốn sử dụng đầy đủ các tính năng của Gmail trên Nexus One.

Liệu có thành công?

Ngoài khả năng chơi game tốt nhờ vào CPU Snapdragon, Desire còn hỗ trợ Flash Lite - cho phép người dùng xem video trên YouTube hay BBC. Nói đến tính năng xem video trực tuyến, chất lượng hình ảnh phụ thuộc vào từng clip khác nhau, có những clip xem khá dễ dàng, trong khi số khác thì khá chậm và hay bị giựt hình. Khả năng duyệt web của Desire thực tuyệt vời với các chức năng điều khiển khá ổn định như phóng to/thu nhỏ hình và chuyển nhanh giữa các chế độ duyệt web khác nhau.

Ứng dụng camera của Desire là một trong số yếu tố được HTC thay đổi nhiều nhất: trong khi các smart phone sử dụng Android 2.1 bình thường có những thông số kỹ thuật rất sơ khai thì ứng dụng camera của Desire đã có những tinh chỉnh nhất định trong độ tương phản, độ sáng và sắc nét của hình ảnh, cùng với chuẩn ISO hình ảnh từ 100 đến 800, cộng thêm khả năng nhận diện khuôn mặt và đánh dấu. Tuy vậy, ứng dụng camera của Desire không có khả năng tự động link gương mặt trong hình ảnh của từng người vào đúng hồ sơ liên lạc của họ trong máy, giống như tính năng camera của máy Xperia X10 thuộc Sony Ericsson. Đèn Flash LED còn một số điểm hạn chế nhất định, như không lấy được sáng trong những tấm hình trong không gian quá rộng hoặc quá hẹp, nhưng đây cũng không phải là điểm trừ quá nặng cho Desire.

Rất may là ứng dụng âm nhạc của Desire đã có một số cải tiến đáng kể so với bản gốc trên Android. Chất lượng âm thanh của ứng dụng âm thanh trên Desire thực sự rất khá, với âm trầm sâu cũng như các âm cao và trung khá là trong. Chất lượng video cũng không có gì đáng phàn nàn, các tệp tin chuẩn .3gp, .3g2, .mp4 and .wmv đều chạy tốt trên Desire. Hơi tiếc là không có cổng xuất video-out, do đó, không thể xuất hình từ Desire ra máy tính hay TV. Tuy vậy, micro của Desire lại thiếu tính năng chống ồn, nhiễu. Như vậy, chất lượng âm thanh của HTC Desire chỉ ngang với mặt bằng chung của các smart phone còn lại.

Vấn đề pin dường như là rắc rối chính của Desire, vì người dùng thường phải sạc smart phone này hằng ngày. Đặc biệt khi chạy những ứng dụng và widget nặng cùng lúc sẽ làm giảm nhanh hơn tuổi thọ pin. Ví dụ: chạy Friend Stream kết hợp với Twitter và lên Facebook + Flickr thường xuyên làm pin Desire giảm tới mức cực thấp vào lúc chiều tối. Cách khắc phục hiện tượng trên cũng khá đơn giản: giảm tần suất nhận tin cập nhận, tắt tính năng push email, và giảm độ sáng màn hình xuống mức thấp nhất có thể.

Những điểm yếu của HTC Desire (khi so sánh với Google Nexus One)

Một điểm trừ của Desire là smart phone này không có đế sạc pin như Nexus One. Thiếu thiết bị này, Desire mất nhiều lợi thế quý giá so với các smart phone cùng loại. Đặc biệt là Palm Pre với loại đế sạc Touchstone cực kỳ đa năng.

Không chỉ thiếu đế sạc, tính năng tìm kiếm bằng giọng nói cũng không được HTC đưa vào Desire. Nexus One, một lần nữa, lại qua mặt Desire ở điểm này. Ngoài ra, Desire chỉ hỗ trợ mạng HSPA/WCDMA với 2 băng tần 900/2100MHz, trong khi Nexus có thể chạy trên 2 nhóm băng tần thuộc 2 nhà mạng khác nhau: 900/AWS/2100MHz T-Mobile USA hoặc 850/1900/2100MHz AT&T. Như vậy, Desire sẽ không chạy được 3G nếu sử dụng smart phone này trên đất Mỹ. Nhưng thử so sánh ở vài chi tiết phần cứng thì Nexus One lại không bằng Desire. Như màn hình cảm ứng của Nexus đôi khi xảy ra lỗi nhận diện sai vị trí, hoặc RAM của Desire nhiều hơn RAM của Nexus One khoảng 64 MB. Chênh lệch không quá lớn, nhưng đủ để thỏa mãn cho những ai thích các tính năng đa nhiệm.

Cuối cùng, là vấn đề cập nhật cho các phần mềm hệ thống của máy. Chắc chắn là giao diện Sense rất đẹp, đột phá, nhưng khi Google ra bản nâng cấp mới cho Android thì cũng mất 1 khoảng thời gian sau, bản nâng cấp đó mới xuất hiện trên smart phone của HTC. Bởi, HTC phải dựng lại hoàn toàn Sense sao cho phù hợp với các thiết lập trong bản Android vừa ra mắt.

Kết luận

HTC Desire không còn là bản sao của Google Nexus One nữa, mà xét về nhiều phương diện còn tuyệt vời hơn cả "bản gốc". Tuy vậy, do chỉ hoạt động nên một băng tần nhất định, nên Desire sẽ khó chiếm lĩnh được thị phần rộng lớn hơn Nexus One. Hãy thử tưởng tượng, trong khi Nexus One có thể đi khắp thế giới cùng với chủ nhân, thì Desire đành "ngậm ngùi" quanh quẩn trong nội bộ châu Âu. Nhưng dù sao thì Desire cũng vẫn là 1 lựa chọn sáng giá cho những người ai tìm kiếm một smart phone (gần như) hoàn hảo cả về nội dung bên trong lẫn hình thức bên ngoài.

Theo Mobile Review

Tìm nhanh